Thang Bom
03-26-2010, 11:18 AM
Cuộc chiến tiền tệ giữa thế giới và Trung Cộng
Nhiều nước tố giác Trung Quốc là kẻ gây rối loạn chính trong hệ thống tài chính quốc tế, một số nhà phân tích thậm chí c̣n lo ngại sự tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc sẽ rơi vào một thảm họa tài chính, kéo theo những nền kinh tế lớn của hành tinh.
Sỡ dỉ có sự bùng phát mạnh mẽ nền kinh tế lục địa Trung Hoa ngày nay, phần lớn là trách nhiệm của người Mỹ, đă quá thờ ơ đến chỗ coi thường, khi dễ dăi chấp nhận sự tương quan giữa đồng Nhân Dân Tệ và Đồng Đơ La, mà ngày nay ai cũng biết Trung Cộng đă cố t́nh gài bẫy để kích động nền kinh tế èo uột của ḿnh lúc ban đầu, trở thành siêu cường kinh tế ngày nay.
Khi mở cửa hội nhập vào thế giới tự do trong thập niên 80, vin vào sự lạc hậu của nền kinh tế bản địa lúc đó, Trung Cộng chấp nhận tỷ giá 1 đô la = 2,4 Nhân Dân Tệ (NDT). Sau đó vào năm 1990-1993 qua t́nh trạng kinh tế tiến triển, tỷ giá lại thay đổi 1 Đôla = 5,9 NDT.Từ sau 1994, trong khi Trung Cộng thực hiện chính sách tiền tệ theo lệnh của Đảng CS qui định lên xuống trong khoảng 8,2 - 8,3 NDT = 1 Đôla.
Đó là lư do của cuộc chiến tiền tệ hiện nay, mà Mỹ là nạn nhân cũng là nước tiên phong, gây áp lực bắt Trung Cộng phải nâng giá đồng NDT để tạo sự ổn định cho nền kinh tế thế giới.
Cuộc chiến tiền tệ kéo dài tới tháng 9-2003 th́ hầu hết giới chủ ngân hàng thế giới vào cuộc, áp lực TC phải tăng hối suất từ 20-40 % thời gía hiện tại.
Nếu không thi hành, đồng Yuan (NDT) sẽ không được chấp nhận như một Bản Vị thế giới, trong khi luân lưu thương mại.
Tháng 9-2007
MƯƠNG GIANG
Sỡ dỉ có sự bùng phát mạnh mẽ nền kinh tế lục địa Trung Hoa ngày nay, phần lớn là trách nhiệm của người Mỹ, đă quá thờ ơ đến chỗ coi thường, khi dễ dăi chấp nhận sự tương quan giữa đồng Nhân Dân Tệ và Đồng Đơ La, mà ngày nay ai cũng biết Trung Cộng đă cố t́nh gài bẫy để kích động nền kinh tế èo uột của ḿnh lúc ban đầu, trở thành siêu cường kinh tế ngày nay.
Khi mở cửa hội nhập vào thế giới tự do trong thập niên 80, vin vào sự lạc hậu của nền kinh tế bản địa lúc đó, Trung Cộng chấp nhận tỷ giá 1 đô la = 2,4 Nhân Dân Tệ (NDT). Sau đó vào năm 1990-1993 qua t́nh trạng kinh tế tiến triển, tỷ giá lại thay đổi 1 Đôla = 5,9 NDT.Từ sau 1994, trong khi Trung Cộng thực hiện chính sách tiền tệ theo lệnh của Đảng CS qui định lên xuống trong khoảng 8,2 - 8,3 NDT = 1 Đôla.
Đó là lư do của cuộc chiến tiền tệ hiện nay, mà Mỹ là nạn nhân cũng là nước tiên phong, gây áp lực bắt Trung Cộng phải nâng giá đồng NDT để tạo sự ổn định cho nền kinh tế thế giới.
Cuộc chiến tiền tệ kéo dài tới tháng 9-2003 th́ hầu hết giới chủ ngân hàng thế giới vào cuộc, áp lực TC phải tăng hối suất từ 20-40 % thời gía hiện tại.
Nếu không thi hành, đồng Yuan (NDT) sẽ không được chấp nhận như một Bản Vị thế giới, trong khi luân lưu thương mại.
Tháng 9-2007
MƯƠNG GIANG
http://www.nationalistvietnameseforum.com/Nationalist%20Vietnamese%20Forum/Pages/Article%20186.htm
Phải chăng Bộ Chính Trị Đảng Cộng sản Trung Quốc quyết một trận hơn thua với Hoa Kỳ?
Trung Quốc (TQ) đă quá say mê với đà hùng cường của ḿnh. TQ đă nhầm lẫn chính sách mềm mỏng của Obama là yếu đuối, nhầm lẫn cơn khủng hoảng tín dụng tại Hoa Kỳ (HK) là Mỹ xuống dốc, và nhầm lẫn cái bong bóng ngoại thương của ḿnh là TQ có uy thế của một đại cường.
Điều làm cho tôi chú ư ở đây là đầu óc muốn thách đố của Bắc Kinh.
Tại Copenhagen, Ôn Gia Bảo đă phái một viên chức thấp đến thương thuyết với ông Obama, một hành vi cố t́nh hạ nhục Mỹ– và đă được Mỹ hiểu đó là một hành vị sỉ nhục. Tổng thống Mỹ đă xẳng giọng nói: “Tôi không c̣n muốn đùa bỡn với việc này thêm nữa”. Phát biểu này đă gói ghém thái độ của Nhà Trắng đối với Trung Quốc hiện nay.
Michael Pettis của Đại học Bắc Kinh lư luận rằng lượng tiền dự trữ khoảng 2.400 tỉ đôla của TQ – có thể lên đến 3.000 tỉ – là một dấu hiệu của thế yếu chứ không phải thế mạnh. Chỉ có hai lần trong lịch sử hiện đại một quốc gia đă tích lũy một lượng trữ kim tương đương với 5 đến 6% tổng sản lượng GDP toàn cầu. Đó là Hoa Kỳ trong thập niên 1920 và Nhật Bản trong thập niên 1980. Cả hai lần đều dẫn đến khủng hoảng kinh tế tại nước đó.
TQ không thể sử dụng lượng tiền dự trữ ấy ở trong nước để chống đỡ cho nền kinh tế của ḿnh. Lượng tiền dư thừa đó là một thứ trọng lượng chết (dead weight), vượt ra ngoài mọi mức cần thiết để có được sự tín nhiệm vĩ mô (macro-credibility). Thật vậy, những lượng tiền dự trữ kếch xù này là hậu quả của một chiến lược bị rối loạn chức năng (dysfunctional strategy), theo đó TQ bắt buộc phải mua 30 – 40 tỉ đôla trái phiếu nước ngoài mỗi tháng, chỉ để giữ thấp trị giá đồng nguyên, không cho nền kinh tế thích nghi với t́nh h́nh thực tế của thương mại thế giới. Kết quả là TQ đă đầu tư quá tải vào các hăng xưởng, – làm tràn ngập thị trường thế giới bằng hàng hóa xuất khẩu chỉ có hơn giá sản xuất chút xíu. Lượng thép sản xuất quá mức của TQ hiện nay c̣n lớn hơn toàn bộ sản lượng thép của châu Âu.
Nước cờ kinh tế này cũng đang mang lại hậu quả đáng ngại cho TQ. Giáo sư Victor Shuh của Đại học Northwestern cảnh báo rằng 8.000 cơ sở tài chính mà các chính quyền địa phương tại TQ dựa vào để nới rộng khả năng vay mượn của ḿnh đă tạo những món nợ và những cam kết cho vay nợ tương đương với 3.500 tỉ đôla, phần lớn liên quan đến việc xây dựng cơ sở hạ tầng. Shuh cho rằng ngân hàng TQ có thể phải cần Chính phủ tiếp cứu một số tiền xấp xỉ 500 tỉ đôla.
Là chủ nợ của Hoa Kỳ – sở hữu đến 1.400 tỉ đôla gồm công khố phiếu của Bộ Tài chính HK, trái phiếu của các cơ quan, và các văn kiện đầu tư tại Mỹ – TQ có khả năng sử dụng đ̣n bẩy tài chính của ḿnh. Nhưng sự đời trông vậy mà không phải vậy. Nếu Bộ chính trị ĐCSTQ triển khai sức mạnh ảo tưởng của ḿnh, Washington có khả năng bóp nghẹt nền kinh tế xuất khẩu của TQ bằng cách tức khắc đóng cửa thị trường. Trong trường hợp này, ai sẽ là kẻ bắt giữ ai để đ̣i tiền chuộc?
Barack Obama chưa bao giờ đề cao tự do mậu dịch. Lư thuyết thương mại chính thống này dẫu sao cũng đang bị đe dọa ở phương Tây. Cố vấn kinh tế hàng đầu của Obama, Larry Summers, đă chủ ư buột miệng tại Davos rằng những luận cứ của tự do mậu dịch không c̣n đứng vững trong việc giao dịch với các nước lớn có thủ đoạn tráo trở mậu dịch.
Ambrose Evans-Pritchard
The Telegraph, 14 tháng 3, 2010
Túy Vân phỏng dịch
http://xtruong.wordpress.com/2010/03/22/ph%E1%BA%A3i-chang-b%E1%BB%99-chinh-tr%E1%BB%8B-d%E1%BA%A3ng-c%E1%BB%99ng-s%E1%BA%A3n-trung-qu%E1%BB%91c-quy%E1%BA%BFt-m%E1%BB%99t-tr%E1%BA%ADn-h%C6%A1n-thua-v%E1%BB%9Bi-hoa-k%E1%BB%B3/
Chiến tranh tiền tệ và cuộc “lật đổ”
Nhiều nước tố giác Trung Quốc là kẻ gây rối loạn chính trong hệ thống tài chính quốc tế, một số nhà phân tích thậm chí c̣n lo ngại sự tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc sẽ rơi vào một thảm họa tài chính, kéo theo những nền kinh tế lớn của hành tinh.
Một tiếng kêu cảnh báo
T́nh h́nh tài chính của Trung Quốc hiện đáng quan ngại. Nếu giá trị đồng nhân dân tệ càng tăng th́ Trung Quốc càng thu hút lượng tiền mặt từ khắp thế giới chạy vào, thị trường chứng khoán và bất động sản sẽ tăng vọt, và bằng cách này tạo ra một nền kinh tế bong bóng khổng lồ.
Việc châu Âu và Mỹ đ̣i Trung Quốc định giá lại đồng nhân dân tệ sẽ càng làm tăng áp lực và sức thu hút của đồng tiền Trung Quốc.
Trường hợp của Nhật Bản (nơi mà một t́nh h́nh tương tự đă kéo dài suốt hơn mười năm) và Hong Kong (kéo dài 14 năm) đă cho thấy không chóng th́ chầy, kinh tế bong bóng cũng bùng nổ.
“Nếu không có các nhà đầu cơ nước ngoài có tâm địa xấu th́ chính quyền Bắc Kinh hẳn sẽ đủ sức kiểm soát t́nh h́nh và giải quyết tốt hơn cuộc khủng hoảng bằng cách cho thị trường chứng khoán hạ cánh nhẹ nhàng vào lúc kinh tế bong bóng nổ ra”. Thế nhưng, điều ngược lại sẽ xảy ra bởi “cái bẫy” đă được gài sẵn đối với đồng tiền Trung Quốc.
Trung Quốc được bảo vệ bởi một lănh thổ mênh mông, nên một cuộc chiến tranh thông thường sẽ không thể tiêu diệt nổi các sức mạnh kinh tế chủ yếu của nó.
Thế nhưng, một cuộc chiến tranh tiền tệ không thể dự báo và chưa có tiền lệ, lại có thể đặt an ninh kinh tế của Trung Quốc vào t́nh thế hiểm nghèo và nhận ch́m toàn bộ đất nước này vào hỗn loạn.
TRUNG NGUYỄN, TTCT (Theo La Revue)
http://www.free4vn.org/f185/t61744/
CUỘC CHIẾN THƯƠNG MẠI
Trung Cộng thặng dư trong cán cân thương mại với Mỹ và cả Phương Tây là điều ai cũng biết . Mỹ yêu cầu Tầu nâng giá trị đồng bạc của họ , Tầu quyết không nhượng bộ . Mỹ cho phá giá đồng dollar Mỹ tối đa vừa để cứu kỹ nghệ tài chánh , vốn là huyết mạch của nền kinh tế dịch vụ của Mỹ , chi phối mọi lănh vực và khu vực kinh tế khác . Chiến lược chiến tranh kinh tế này vẫn tiếp tục trong suốt năm 2009 kể từ những tháng cuối của chính quyền Bush , đă tỏ ra thành công .
Thực ra , phối hợp các chính sách quốc nội , quốc ngoại , quân sự trong một tổng thể chiến lược toàn cầu là chủ trương cốt lơi đă được các quốc gia trụ cột trong Liên Minh Phương Tây soạn thảo và đi đến đồng thuận từ lâu rồi . Khi dollar phá giá th́ các đồng tiến chính trên thế giới cũng phá giá theo làm cho thị trường tiền tệ thế giới tương đối ít chao đảo .
Lê Văn Xương . 11-09-2009
http://www.nationalistvietnameseforum.com/Nationalist%20Vietnamese%20Forum/Pages/Article%20243.htm
TỶ GIÁ ĐỒNG YUAN VÀ CĂNG THẲNG THƯƠNG MẠI MỸ VÀ TẦU
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
http://www.vietnamexodus.org/vne0508/vnenews1/bandocviet/nguyenphuclien/cangthangmytau.htm
Nhiều nước tố giác Trung Quốc là kẻ gây rối loạn chính trong hệ thống tài chính quốc tế, một số nhà phân tích thậm chí c̣n lo ngại sự tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc sẽ rơi vào một thảm họa tài chính, kéo theo những nền kinh tế lớn của hành tinh.
Sỡ dỉ có sự bùng phát mạnh mẽ nền kinh tế lục địa Trung Hoa ngày nay, phần lớn là trách nhiệm của người Mỹ, đă quá thờ ơ đến chỗ coi thường, khi dễ dăi chấp nhận sự tương quan giữa đồng Nhân Dân Tệ và Đồng Đơ La, mà ngày nay ai cũng biết Trung Cộng đă cố t́nh gài bẫy để kích động nền kinh tế èo uột của ḿnh lúc ban đầu, trở thành siêu cường kinh tế ngày nay.
Khi mở cửa hội nhập vào thế giới tự do trong thập niên 80, vin vào sự lạc hậu của nền kinh tế bản địa lúc đó, Trung Cộng chấp nhận tỷ giá 1 đô la = 2,4 Nhân Dân Tệ (NDT). Sau đó vào năm 1990-1993 qua t́nh trạng kinh tế tiến triển, tỷ giá lại thay đổi 1 Đôla = 5,9 NDT.Từ sau 1994, trong khi Trung Cộng thực hiện chính sách tiền tệ theo lệnh của Đảng CS qui định lên xuống trong khoảng 8,2 - 8,3 NDT = 1 Đôla.
Đó là lư do của cuộc chiến tiền tệ hiện nay, mà Mỹ là nạn nhân cũng là nước tiên phong, gây áp lực bắt Trung Cộng phải nâng giá đồng NDT để tạo sự ổn định cho nền kinh tế thế giới.
Cuộc chiến tiền tệ kéo dài tới tháng 9-2003 th́ hầu hết giới chủ ngân hàng thế giới vào cuộc, áp lực TC phải tăng hối suất từ 20-40 % thời gía hiện tại.
Nếu không thi hành, đồng Yuan (NDT) sẽ không được chấp nhận như một Bản Vị thế giới, trong khi luân lưu thương mại.
Tháng 9-2007
MƯƠNG GIANG
Sỡ dỉ có sự bùng phát mạnh mẽ nền kinh tế lục địa Trung Hoa ngày nay, phần lớn là trách nhiệm của người Mỹ, đă quá thờ ơ đến chỗ coi thường, khi dễ dăi chấp nhận sự tương quan giữa đồng Nhân Dân Tệ và Đồng Đơ La, mà ngày nay ai cũng biết Trung Cộng đă cố t́nh gài bẫy để kích động nền kinh tế èo uột của ḿnh lúc ban đầu, trở thành siêu cường kinh tế ngày nay.
Khi mở cửa hội nhập vào thế giới tự do trong thập niên 80, vin vào sự lạc hậu của nền kinh tế bản địa lúc đó, Trung Cộng chấp nhận tỷ giá 1 đô la = 2,4 Nhân Dân Tệ (NDT). Sau đó vào năm 1990-1993 qua t́nh trạng kinh tế tiến triển, tỷ giá lại thay đổi 1 Đôla = 5,9 NDT.Từ sau 1994, trong khi Trung Cộng thực hiện chính sách tiền tệ theo lệnh của Đảng CS qui định lên xuống trong khoảng 8,2 - 8,3 NDT = 1 Đôla.
Đó là lư do của cuộc chiến tiền tệ hiện nay, mà Mỹ là nạn nhân cũng là nước tiên phong, gây áp lực bắt Trung Cộng phải nâng giá đồng NDT để tạo sự ổn định cho nền kinh tế thế giới.
Cuộc chiến tiền tệ kéo dài tới tháng 9-2003 th́ hầu hết giới chủ ngân hàng thế giới vào cuộc, áp lực TC phải tăng hối suất từ 20-40 % thời gía hiện tại.
Nếu không thi hành, đồng Yuan (NDT) sẽ không được chấp nhận như một Bản Vị thế giới, trong khi luân lưu thương mại.
Tháng 9-2007
MƯƠNG GIANG
http://www.nationalistvietnameseforum.com/Nationalist%20Vietnamese%20Forum/Pages/Article%20186.htm
Phải chăng Bộ Chính Trị Đảng Cộng sản Trung Quốc quyết một trận hơn thua với Hoa Kỳ?
Trung Quốc (TQ) đă quá say mê với đà hùng cường của ḿnh. TQ đă nhầm lẫn chính sách mềm mỏng của Obama là yếu đuối, nhầm lẫn cơn khủng hoảng tín dụng tại Hoa Kỳ (HK) là Mỹ xuống dốc, và nhầm lẫn cái bong bóng ngoại thương của ḿnh là TQ có uy thế của một đại cường.
Điều làm cho tôi chú ư ở đây là đầu óc muốn thách đố của Bắc Kinh.
Tại Copenhagen, Ôn Gia Bảo đă phái một viên chức thấp đến thương thuyết với ông Obama, một hành vi cố t́nh hạ nhục Mỹ– và đă được Mỹ hiểu đó là một hành vị sỉ nhục. Tổng thống Mỹ đă xẳng giọng nói: “Tôi không c̣n muốn đùa bỡn với việc này thêm nữa”. Phát biểu này đă gói ghém thái độ của Nhà Trắng đối với Trung Quốc hiện nay.
Michael Pettis của Đại học Bắc Kinh lư luận rằng lượng tiền dự trữ khoảng 2.400 tỉ đôla của TQ – có thể lên đến 3.000 tỉ – là một dấu hiệu của thế yếu chứ không phải thế mạnh. Chỉ có hai lần trong lịch sử hiện đại một quốc gia đă tích lũy một lượng trữ kim tương đương với 5 đến 6% tổng sản lượng GDP toàn cầu. Đó là Hoa Kỳ trong thập niên 1920 và Nhật Bản trong thập niên 1980. Cả hai lần đều dẫn đến khủng hoảng kinh tế tại nước đó.
TQ không thể sử dụng lượng tiền dự trữ ấy ở trong nước để chống đỡ cho nền kinh tế của ḿnh. Lượng tiền dư thừa đó là một thứ trọng lượng chết (dead weight), vượt ra ngoài mọi mức cần thiết để có được sự tín nhiệm vĩ mô (macro-credibility). Thật vậy, những lượng tiền dự trữ kếch xù này là hậu quả của một chiến lược bị rối loạn chức năng (dysfunctional strategy), theo đó TQ bắt buộc phải mua 30 – 40 tỉ đôla trái phiếu nước ngoài mỗi tháng, chỉ để giữ thấp trị giá đồng nguyên, không cho nền kinh tế thích nghi với t́nh h́nh thực tế của thương mại thế giới. Kết quả là TQ đă đầu tư quá tải vào các hăng xưởng, – làm tràn ngập thị trường thế giới bằng hàng hóa xuất khẩu chỉ có hơn giá sản xuất chút xíu. Lượng thép sản xuất quá mức của TQ hiện nay c̣n lớn hơn toàn bộ sản lượng thép của châu Âu.
Nước cờ kinh tế này cũng đang mang lại hậu quả đáng ngại cho TQ. Giáo sư Victor Shuh của Đại học Northwestern cảnh báo rằng 8.000 cơ sở tài chính mà các chính quyền địa phương tại TQ dựa vào để nới rộng khả năng vay mượn của ḿnh đă tạo những món nợ và những cam kết cho vay nợ tương đương với 3.500 tỉ đôla, phần lớn liên quan đến việc xây dựng cơ sở hạ tầng. Shuh cho rằng ngân hàng TQ có thể phải cần Chính phủ tiếp cứu một số tiền xấp xỉ 500 tỉ đôla.
Là chủ nợ của Hoa Kỳ – sở hữu đến 1.400 tỉ đôla gồm công khố phiếu của Bộ Tài chính HK, trái phiếu của các cơ quan, và các văn kiện đầu tư tại Mỹ – TQ có khả năng sử dụng đ̣n bẩy tài chính của ḿnh. Nhưng sự đời trông vậy mà không phải vậy. Nếu Bộ chính trị ĐCSTQ triển khai sức mạnh ảo tưởng của ḿnh, Washington có khả năng bóp nghẹt nền kinh tế xuất khẩu của TQ bằng cách tức khắc đóng cửa thị trường. Trong trường hợp này, ai sẽ là kẻ bắt giữ ai để đ̣i tiền chuộc?
Barack Obama chưa bao giờ đề cao tự do mậu dịch. Lư thuyết thương mại chính thống này dẫu sao cũng đang bị đe dọa ở phương Tây. Cố vấn kinh tế hàng đầu của Obama, Larry Summers, đă chủ ư buột miệng tại Davos rằng những luận cứ của tự do mậu dịch không c̣n đứng vững trong việc giao dịch với các nước lớn có thủ đoạn tráo trở mậu dịch.
Ambrose Evans-Pritchard
The Telegraph, 14 tháng 3, 2010
Túy Vân phỏng dịch
http://xtruong.wordpress.com/2010/03/22/ph%E1%BA%A3i-chang-b%E1%BB%99-chinh-tr%E1%BB%8B-d%E1%BA%A3ng-c%E1%BB%99ng-s%E1%BA%A3n-trung-qu%E1%BB%91c-quy%E1%BA%BFt-m%E1%BB%99t-tr%E1%BA%ADn-h%C6%A1n-thua-v%E1%BB%9Bi-hoa-k%E1%BB%B3/
Chiến tranh tiền tệ và cuộc “lật đổ”
Nhiều nước tố giác Trung Quốc là kẻ gây rối loạn chính trong hệ thống tài chính quốc tế, một số nhà phân tích thậm chí c̣n lo ngại sự tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc sẽ rơi vào một thảm họa tài chính, kéo theo những nền kinh tế lớn của hành tinh.
Một tiếng kêu cảnh báo
T́nh h́nh tài chính của Trung Quốc hiện đáng quan ngại. Nếu giá trị đồng nhân dân tệ càng tăng th́ Trung Quốc càng thu hút lượng tiền mặt từ khắp thế giới chạy vào, thị trường chứng khoán và bất động sản sẽ tăng vọt, và bằng cách này tạo ra một nền kinh tế bong bóng khổng lồ.
Việc châu Âu và Mỹ đ̣i Trung Quốc định giá lại đồng nhân dân tệ sẽ càng làm tăng áp lực và sức thu hút của đồng tiền Trung Quốc.
Trường hợp của Nhật Bản (nơi mà một t́nh h́nh tương tự đă kéo dài suốt hơn mười năm) và Hong Kong (kéo dài 14 năm) đă cho thấy không chóng th́ chầy, kinh tế bong bóng cũng bùng nổ.
“Nếu không có các nhà đầu cơ nước ngoài có tâm địa xấu th́ chính quyền Bắc Kinh hẳn sẽ đủ sức kiểm soát t́nh h́nh và giải quyết tốt hơn cuộc khủng hoảng bằng cách cho thị trường chứng khoán hạ cánh nhẹ nhàng vào lúc kinh tế bong bóng nổ ra”. Thế nhưng, điều ngược lại sẽ xảy ra bởi “cái bẫy” đă được gài sẵn đối với đồng tiền Trung Quốc.
Trung Quốc được bảo vệ bởi một lănh thổ mênh mông, nên một cuộc chiến tranh thông thường sẽ không thể tiêu diệt nổi các sức mạnh kinh tế chủ yếu của nó.
Thế nhưng, một cuộc chiến tranh tiền tệ không thể dự báo và chưa có tiền lệ, lại có thể đặt an ninh kinh tế của Trung Quốc vào t́nh thế hiểm nghèo và nhận ch́m toàn bộ đất nước này vào hỗn loạn.
TRUNG NGUYỄN, TTCT (Theo La Revue)
http://www.free4vn.org/f185/t61744/
CUỘC CHIẾN THƯƠNG MẠI
Trung Cộng thặng dư trong cán cân thương mại với Mỹ và cả Phương Tây là điều ai cũng biết . Mỹ yêu cầu Tầu nâng giá trị đồng bạc của họ , Tầu quyết không nhượng bộ . Mỹ cho phá giá đồng dollar Mỹ tối đa vừa để cứu kỹ nghệ tài chánh , vốn là huyết mạch của nền kinh tế dịch vụ của Mỹ , chi phối mọi lănh vực và khu vực kinh tế khác . Chiến lược chiến tranh kinh tế này vẫn tiếp tục trong suốt năm 2009 kể từ những tháng cuối của chính quyền Bush , đă tỏ ra thành công .
Thực ra , phối hợp các chính sách quốc nội , quốc ngoại , quân sự trong một tổng thể chiến lược toàn cầu là chủ trương cốt lơi đă được các quốc gia trụ cột trong Liên Minh Phương Tây soạn thảo và đi đến đồng thuận từ lâu rồi . Khi dollar phá giá th́ các đồng tiến chính trên thế giới cũng phá giá theo làm cho thị trường tiền tệ thế giới tương đối ít chao đảo .
Lê Văn Xương . 11-09-2009
http://www.nationalistvietnameseforum.com/Nationalist%20Vietnamese%20Forum/Pages/Article%20243.htm
TỶ GIÁ ĐỒNG YUAN VÀ CĂNG THẲNG THƯƠNG MẠI MỸ VÀ TẦU
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
http://www.vietnamexodus.org/vne0508/vnenews1/bandocviet/nguyenphuclien/cangthangmytau.htm