PDA

View Full Version : Câu chuyên của Cô Châu cùng Chú Cường (CC) Vần C



Thang Bom
06-29-2009, 10:21 AM
Cô Châu, con cưng của cụ Cả Cầu. Cụ Cả có cất cái cḥi cạnh cửa Cổ-Chiên. Cứ chiều
chiều, cô Châu chạy chơi cùng con chó c̣ của chị Chín, con của cụ Chúc, cậu của cô
Châu.
Cô Châu cỡ chẵn chín, cũng có chút cà-chớn, cô chuyên chơi chuyện cắc-cớ. Cô chọc
con chó, cô cầm cái củ cải, cô ch́a cho con chó, con chó chồm chồm chực cắn cái củ
cải.

Cô Châu chỉ cù-cưa cú-cứa chơi chứ chẳng chịu cho con chó cắn cái củ cải. Cô Châu
cất cao cái củ cải. Cô Châu cất củ cải, con chó cáu, con chó chồm chực cùng cô
Châu. Cấu cùng cực, cuối cùng, con chó cắn cô Châu. Con chó cắn cái cần cổ, cắn cái
cùi chỏ cô Châu,cắn cả con ch..i.m ... Cô Châu chạy, cô cầu cứu: ”cấp cứu, cấp cứu!! chó cắn, chó cắn!!”.

Chợt có CC câu cá cạnh cái cḥi của cô Châu, CC cấp-cứu; CC chở
cô Châu chạy chữa. Chẳng có CC cứu, chém chết cô Châu chẳng cùi cái
chân chắc cũng cụt cái cùi chỏ ,chết con ch..i...m .

CC, con cuối của Cụ chín Cúc. CC chịu chải-chuốt, có chút của cải.
CC cũng cắc-cớ, cũng có chút cà-chớn, “chịu chơi chứ chẳng chịu chi”. CC ceo ciết cẹo céo có chứng chỉ, CC có cốt cách
của các công-chức cao-cấp. CC cố chấp, cau-có, chẳng chửng-chạc. CC câu cá, cá cắn câu, cậu cười cười, cợt cợt, chừng cá chẳng chịu cắn câu, cậu
cáu, cậu chưởi: “cha con cá, cá cà-chớn!”.

C̣n cô Châu, cô chưa chồng cũng chẳng có con cái chi. Cô cũng chịu chơi chút chút.
Cô cần-cù, chịu cực, cũng chịu chải chuốt. Chính cái cung cách chịu chơi cùng chịu
chải chuốt của cô Châu cảm kích CC. CC cực-kỳ cết cô Châu.

Cứ chiều chiều, CC ciếm chuyện câu cá chứ cậu chẳng cần cá, cậu cốt cạnh
cô Châu, chỉ cần có cô. Cậu cố ciếm cách chài cô Châu. Có cô Châu, CC cười
chúm-chiếm.
CC cười cùng cô Châu, cô Châu cũng cười cong-cớn cùng C C, cái
kiểu cười của các cô chịu chơi. CC cứ ciếm chuyện con cà con cê cùng cô
Châu chứ chẳng chịu chăm chú câu cá.
Cô Châu cũng có cảnh cáo CC. CC chỉ cười chứ CC chẳng care.
CC c̣n chê, cậu cau-có cùng cô Châu: “Chuyện của CC, Châu chớ có chen, chớ
cà chớn, cà cháo, coi chừng CC "chém!”. Chừng cơn cáu cao, CC c̣n cêu cô
Châu: “cái con... chồn cái!”.
Cô Châu cự CC, CC càng cau-có cùng cô Châu, CC chọc cô
Châu. CC cố ciếm chuyện chim chuột, ciếm cớ chung chạ cùng cô Châu.

Có chiều, chờ cho cô Châu cẹt công chuyện, cậu CC cầm cái cưa, cưa cái chốt
cửa của cái cḥi của cô Châu kêu “cà-cót, cà-cét”. CC cố cạy cửa cái cḥi cô
Châu. CC chen cái chân, chống cái cùi chỏ, CC cố chui cái cổ cụt của CC
chêm cái cửa, chẳng cho cô Châu chạy.

Cô Châu cuống-cuồng, cô chụp cái chổi chà chống cự. Cô Châu cầu cứu. Cô càng cêu
cứu, CC càng cộc. Chẳng chịu chần chờ, CC chọt cái chân, chận
cứng cái cổ của cô Châu. CC cố công kiếm chút cháo. Cô Châu càng cục-cựa, CC càng kẹp cứng, CC cố cưỡng chiếm cô Châu cho cỳ cùng. CC c̣n
cêu: “Châu, Châu, cố chiều cậu chút, cưng!”. Cô Châu chu-chéo, Châu cáu: “Chịu
chết chứ Châu chẳng chịu cái kiểu chơi cha của CC”.

Cô Châu càng chu-chéo, CC càng cười cười. Cô Châu cào, cô cấu, cô cắn. Cô
chồm cái chân, chận cái chỗ...con c... của CC. CC cạp cổ cô, cô co cổ,
chẳng cho CC cạp. CC cố công cởi cái cúc của cô Châu. Cô Châu
cuống-cuồng, cô chụp cái chiếc chiếu cuốn chặt cứng, che các chỗ cần che, chẳng
cho CC cởi cái cúc của cô.

Cô Châu chẳng chịu cho CC chơi cái ciểu cỳ-cục, cứ cố cưỡng chiếm cô
Châu, chẳng cần cô Châu chịu. Cô Châu c̣n kêu: “CC, CC, CC có
cơn cà-chớn cũng có chừng, chớ chơi cái ciểu cắc-cớ, Châu chẳng chịu!”. Cô Châu
cuống-cuồng, CC kẹp cổ, cḥi chưng, kèm cứng cái cẳng cô Châu. Cô Châu
cêu: “CC, CC, Châu chưa có chồng, cậu chơi cắc-cớ, chơi kỳ-cục,
Châu có chửa, có con, công chúng cười chê Châu, chắc Châu chết!”.

CC chẳng chịu cho cô Châu kêu cứu, CC c̣n ca: “Chừng Châu có con,
CC chu cấp cả Châu cùng con của Châu. CC chịu chơi, chẳng có care!”.

Cuối cùng, chẳng c̣n cách chi, cô Châu chỉ c̣n cách cam chịu. Chờ cho CC "chém"
chán chê, cô Châu chụp cái kéo, cô cắt cái “cái ch́a, cái chỉa” của CC kêu
cái “cụp”. CC kêu chí-chóe: “Chết, chết CC. Cầu cứu, cầu cứu!!”. Cô
Châu cười: “Chừa chưa? Cậu cà-chớn, chưa chừa, Châu cho chừa. Chết cứ chết, kêu
cứu chi cho cực”.

Cuối cùng, CC chẳng c̣n cách chi, cuối cơn cầu cứu, CC chỉ chống cằm,chào con c...
cam chịu.
Công chúng chê CC, cười cô Châu. Công-chúng cùng ca:
“Chơi chi cái cách kiêu-căng,
Cần chi cái chuyện chiếu chăn cấp-kỳ.
Cuối cùng, cũng chẳng c̣n chi
C̣n chăng, chỉ cái “cu-cy” chán-chường”.


<>========HẾT============<>