laodai
04-20-2008, 01:51 AM
Chính Bản
Hôm qua em đi hái chè
Gặp thằng phải gió nó đè em ra
Em lạy mà nó chẳng tha
Nó đem đút cái mả cha nó vào
Bấy giờ em biết làm sao ?
Nếu em càng giẩy nó vào thêm sâu
Cái gì như thể củ nâu
Cái gì như cái cần câu vật vờ
Hậu Bản
Hôm sau em đến vườn chè
Kiếm thằng phải gió em đè nó ra
Nó lạy rối rít xin tha
Nhưng em cứ đút mả cha nó vào
Bây giờ mới sướng làm sao
Nên em càng giẩy cho vào thêm sâu
Giẩy sao cho dập củ nâu
Giẩy sao cho gẩy cần câu vật vờ
Mười Năm Tái Ngộ
Mười năm thắm thoát trôi qua
Gặp lại phải gió nó già hơn xưa
Mừng như nắng hạn gặp mưa
Em đè nó xuống em lùa chim ra
Nó nằm nó khóc nó la
Em ngồi em bóp mả cha ngày nào
Khi xưa củ cứng cần cao
Ngày nay củ xẹp cần dâu cần xìu
Thằng Phải Gió Thẩn Thờ
Sáng nay ngồi nấu nước chè
Nhớ lại chuyện củ nó đè trong tim
Ngồi buồn ngó xuống con chim
Xưa sao hùng dũng giờ im thế này
Lắc qua lắc lại mỏi tay
Nó vẫn ủ rủ ngây ngây khờ khờ
Hởi người em gái xóm mơ
Cần câu còn đó mồi trơ..... hết rồi
Thằng Phải Gió Sau Khi Gặp Thầy Miền 25
Hôm nay thực sự ngẩn ngơ
Kmap cho biết chẳng chờ đợi chi
Thầy Miền bắt mạch nhâm nhi
Cho vài thang thuốc, cần chi .... này Trời
Chẳng cần phải lắc phải rờ
Em mơ vừa tới .... ối giời ... cứng đơ
Em nằm, em đứng, em giơ
Em la, em hét cả giờ ........ chịu thua
Thằng Phải Gió 30 Năm Nhìn Lại
Ba mươi năm đã trôi qua
Phải gió ngồi buồn nhớ lại chuyện xưa
Chuyện tình nó thật éo le
Nếu xưa không đút thì giờ đâu lo
Thôi thì cuốn gói về quê
Thăm lại vườn chè mong tạ lỗi em
Gặp em nay vẫn còn son
Phải gió đành đè, quên mẹ chuyện lo
Vườn Chè 30 Năm Tái Ngộ
Hôm nay Tết đã qua rồi
Em đang cúng giổ nằm chờ tàn nhang
Ối giơi Phải Gió đâm vào
Tiên sư bố mẹ mả mầy đi đâu?
Bao năm chờ đợi đã lâu
Mả thằng Phải Gió vẫn còn áp phê ...!
Đã về thì chớ đi ôm
Không thì bà giận bà cho ăn gà ... (cúm)
Bà Vườn Chè Cúng Đầu Xuân
Bao năm mới gặp lại bà
Bà cho xơi tí hai mâm của bà
Năm nay bánh ích mềm teo
Bà còn bánh ước đải ta không bà
Tết rồi hãy mở rộng ra
Nếu đúng Phải Gió mả cha nó vào
Tết nầy đúng hẳn Tết Gà
Nhà êm cửa ấm vườn chè tốt ghê ...!
Phải Gió Hối Hận Chuyện Xưa
Thế rồi tam thập niên trôi
Phải gío ân hận chuyện hồi năm xưa
Phải chi hôm ấy đừng đưa
Cái "cần thổ tả" đâm bừa "lỗ mơ"
Bây giờ thần trí xác xơ
Rùng mình khiếp sợ, bơ phờ xác thân
Dê già sức kiệt mòn chân
Nuôi mười con dại, bà chằng năm xưa ....
Kết Cuộc Chuyện Tình "Nàng Hái Chè và Chàng Phải Gió”
Chiều nay thật sự ngẩn ngơ
Được tin “Phải gió” theo Ông theo Bà
“Đốc Xuyên” bắt mạch ngẩn ngơ
Vigara đầy đủ sao đành bỏ đi
Tình duyên 30 năm đầy
Miền xa “Phải Gió”, miền nầy em trong
Thuyền trong cửa biển chiều mong
Em buồn em đợi, tháng ngày qua mau
Thằng "phải gió" chết vì Viagra
Năm nay trở lại vườn chè
Một mình một bóng, tình chè em mang
Nằm bên cạnh mộ tình lang
Thôi em xin nguyện một lòng theo anh
sưu tầm.
Hôm qua em đi hái chè
Gặp thằng phải gió nó đè em ra
Em lạy mà nó chẳng tha
Nó đem đút cái mả cha nó vào
Bấy giờ em biết làm sao ?
Nếu em càng giẩy nó vào thêm sâu
Cái gì như thể củ nâu
Cái gì như cái cần câu vật vờ
Hậu Bản
Hôm sau em đến vườn chè
Kiếm thằng phải gió em đè nó ra
Nó lạy rối rít xin tha
Nhưng em cứ đút mả cha nó vào
Bây giờ mới sướng làm sao
Nên em càng giẩy cho vào thêm sâu
Giẩy sao cho dập củ nâu
Giẩy sao cho gẩy cần câu vật vờ
Mười Năm Tái Ngộ
Mười năm thắm thoát trôi qua
Gặp lại phải gió nó già hơn xưa
Mừng như nắng hạn gặp mưa
Em đè nó xuống em lùa chim ra
Nó nằm nó khóc nó la
Em ngồi em bóp mả cha ngày nào
Khi xưa củ cứng cần cao
Ngày nay củ xẹp cần dâu cần xìu
Thằng Phải Gió Thẩn Thờ
Sáng nay ngồi nấu nước chè
Nhớ lại chuyện củ nó đè trong tim
Ngồi buồn ngó xuống con chim
Xưa sao hùng dũng giờ im thế này
Lắc qua lắc lại mỏi tay
Nó vẫn ủ rủ ngây ngây khờ khờ
Hởi người em gái xóm mơ
Cần câu còn đó mồi trơ..... hết rồi
Thằng Phải Gió Sau Khi Gặp Thầy Miền 25
Hôm nay thực sự ngẩn ngơ
Kmap cho biết chẳng chờ đợi chi
Thầy Miền bắt mạch nhâm nhi
Cho vài thang thuốc, cần chi .... này Trời
Chẳng cần phải lắc phải rờ
Em mơ vừa tới .... ối giời ... cứng đơ
Em nằm, em đứng, em giơ
Em la, em hét cả giờ ........ chịu thua
Thằng Phải Gió 30 Năm Nhìn Lại
Ba mươi năm đã trôi qua
Phải gió ngồi buồn nhớ lại chuyện xưa
Chuyện tình nó thật éo le
Nếu xưa không đút thì giờ đâu lo
Thôi thì cuốn gói về quê
Thăm lại vườn chè mong tạ lỗi em
Gặp em nay vẫn còn son
Phải gió đành đè, quên mẹ chuyện lo
Vườn Chè 30 Năm Tái Ngộ
Hôm nay Tết đã qua rồi
Em đang cúng giổ nằm chờ tàn nhang
Ối giơi Phải Gió đâm vào
Tiên sư bố mẹ mả mầy đi đâu?
Bao năm chờ đợi đã lâu
Mả thằng Phải Gió vẫn còn áp phê ...!
Đã về thì chớ đi ôm
Không thì bà giận bà cho ăn gà ... (cúm)
Bà Vườn Chè Cúng Đầu Xuân
Bao năm mới gặp lại bà
Bà cho xơi tí hai mâm của bà
Năm nay bánh ích mềm teo
Bà còn bánh ước đải ta không bà
Tết rồi hãy mở rộng ra
Nếu đúng Phải Gió mả cha nó vào
Tết nầy đúng hẳn Tết Gà
Nhà êm cửa ấm vườn chè tốt ghê ...!
Phải Gió Hối Hận Chuyện Xưa
Thế rồi tam thập niên trôi
Phải gío ân hận chuyện hồi năm xưa
Phải chi hôm ấy đừng đưa
Cái "cần thổ tả" đâm bừa "lỗ mơ"
Bây giờ thần trí xác xơ
Rùng mình khiếp sợ, bơ phờ xác thân
Dê già sức kiệt mòn chân
Nuôi mười con dại, bà chằng năm xưa ....
Kết Cuộc Chuyện Tình "Nàng Hái Chè và Chàng Phải Gió”
Chiều nay thật sự ngẩn ngơ
Được tin “Phải gió” theo Ông theo Bà
“Đốc Xuyên” bắt mạch ngẩn ngơ
Vigara đầy đủ sao đành bỏ đi
Tình duyên 30 năm đầy
Miền xa “Phải Gió”, miền nầy em trong
Thuyền trong cửa biển chiều mong
Em buồn em đợi, tháng ngày qua mau
Thằng "phải gió" chết vì Viagra
Năm nay trở lại vườn chè
Một mình một bóng, tình chè em mang
Nằm bên cạnh mộ tình lang
Thôi em xin nguyện một lòng theo anh
sưu tầm.